Không có TPP, ngành da giày cần làm gì?

    Kế tiếpLùi lại
    auryvietnam-Khong-co-TPP-nganh-da-giay-can-lam-gi-1

    Không có TPP, ngành da giày cần làm gì?

    Khi không có Hiệp định TPP, Việt Nam vẫn còn các hiệp định thương mại tự do (FTA) đang, đã, hoặc sắp có hiệu lực. Nhưng, với ngành da giày Việt, nếu thị trường không tốt, các FTA cũng sẽ không có ý nghĩa gì. Vậy, ngành da giày cần làm gì để giữ được tốc độ tăng trưởng tốt và tăng tính cạnh tranh?

    Tính trong hai tháng đầu năm 2017, theo Bộ Công Thương, sản lượng giày, dép da ước đạt 32,9 triệu đôi, tăng 0,1% so với cùng kỳ. Kim ngạch xuất khẩu giầy, dép các loại ước đạt 2 tỷ USD, tăng 10,7% so với cùng kỳ 2016.

    Hồi năm 2016, xuất khẩu da giày đã đạt kim ngạch 6 tỷ USD, thuộc nhóm hàng đứng thứ ba trong các mặt hàng xuất khẩu của Việt Nam. Thị trường xuất khẩu của da giày Việt hiện đã hơn 50 nước (chiếm 1/3 thị phần thế giới), trong đó có các thị trường chủ lực như Mỹ, EU, Trung Quốc, Nhật Bản.

    Tuy nhiên, 80% kim ngạch xuất khẩu da giày lại đang thuộc về các doanh nghiệp (DN) có vốn đầu tư nước ngoài (FDI), chỉ vỏn vẹn 20% còn lại thuộc về các doanh nghiệp nội địa.

    auryvietnam-Khong-co-TPP-nganh-da-giay-can-lam-gi

    Định hướng của ngành da giày Việt trong năm 2017 là phát triển nhanh nhưng bền vững, hội nhập sâu, triệt để tận dụng các FTA

    Triệt để tận dụng các FTA

    Số liệu khảo sát cho thấy các DN FDI ở Việt Nam đang chiếm đến 75% số lao động trong ngành da giày và chiếm 80% kim ngạch xuất khẩu da giày. Tỷ lệ tăng trưởng của các DN da giày FDI cũng luôn tốt hơn, ổn định hơn so với các DN nội địa.

    Phác họa sơ về tốc độ tăng trưởng tốt của ngành da giày Việt khi trao đổi với giới DN tại Hội nghị Thượng đỉnh da giày 2017 (diễn ra tại Tp.HCM ngày 15/3), ông Phan Chí Dũng, Vụ trưởng Vụ Công nghiệp nhẹ (Bộ Công Thương), cho biết định hướng của ngành da giày Việt trong năm 2017 là phát triển nhanh nhưng bền vững, hội nhập sâu, triệt để tận dụng các FTA.

    Theo ông Dũng, để tăng tính cạnh tranh cho da giày Việt, điều quan trọng là cần tái cơ cấu ngành da giày theo hướng tăng giá trị gia tăng cho sản xuất, tăng tỷ lệ nội địa hoá, giảm phương thức gia công bằng những giá trị khác. Ngoài ra, cần tăng sản phẩm thời trang, sản phẩm công nghệ hiện đại và giảm thâm dụng lao động, đa dạng hoá thị trường.

    Thực tế cho thấy, thời gian qua, giày dép của Việt Nam cùng với ngành dệt may đã chịu sự cạnh tranh mạnh từ các nước khác như Campuchia, Myanmar, Mexico, Trung Quốc, Ấn Độ, Bangladesh, Indonesia.

    Một số nước như Trung Quốc, Ấn Độ, Myanmar, Bangladesh, Indonesia đã đưa ra các chính sách hỗ trợ DN trong nhóm ngành này, bao gồm giảm thuế thu nhập doanh nghiệp, thuế nhập khẩu nguyên phụ liệu, đặc biệt là chính sách phá giá đồng nội tệ (Trung Quốc, Ấn Độ, Indonesia) nhằm thu hút đơn hàng, khách hàng, gây khó khăn cho DN Việt Nam.

    Theo ông Diệp Thành Kiệt, Phó Chủ tịch Hiệp hội Da – Giày – Túi xách Việt Nam (LEFASO), với việc không có TPP, da giày Việt vẫn phải tiếp tục duy trì cạnh tranh. Chính sức khoẻ của nền kinh tế Mỹ mới là điều quan trọng, là yếu tố quyết định cho xuất khẩu da giày chứ không chỉ là TPP. Điều quan trọng vẫn là thị trường, nếu nó không tốt thì các FTA cũng không có ý nghĩa.

    Vị lãnh đạo LEFASO cho rằng nếu có TPP nhưng sức khoẻ của nền kinh tế Mỹ không tốt thì liệu xuất khẩu da giày vào thị trường chủ lực có tốt được hay không nếu như người Mỹ không mua hoặc xuất khẩu với giá rẻ.
    Còn nếu không có TPP nhưng chính phủ của Tổng thống Donald Trump làm cho nền kinh tế Mỹ mạnh khoẻ hơn thì việc xuất khẩu da giày vào thị trường Mỹ (vốn chiếm đến 34,5% kim ngạch xuất khẩu da giày) sẽ tiếp tục tăng trưởng tốt.

    Cơ hội nào cho DN nội?

    Trao đổi với Thời báo Kinh Doanh, ông Phạm Anh Tuấn, Tổng giám đốc công ty Theseuas, DN cung cấp nguyên phụ liệu da giày, 100% vốn trong nước, cho biết đứng ở góc độ một DN không TPP cũng khó để nói trong lúc này. Còn với các DN da giày FDI, thời gian qua, việc họ đầu tư vào Việt Nam có thể là để đón đầu TPP nhằm tận dụng quy tắc xuất xứ, còn bản thân DN Việt có làm được chuyện đó hay không là cả một quá trình, phải nỗ lực rất nhiều.

    Vì vậy, theo ông Tuấn, đối với các tập đoàn lớn, khi họ đầu tư ở Việt Nam, sau đó, khi thấy không có TPP, có thể họ sẽ dừng và chuyển dịch trở về đất nước của họ (đơn cử như DN Trung Quốc) hoặc đến các quốc gia như Myanmar, Campuchia vốn đang có lợi thế về nhân công, về quỹ đất và nhiều điều kiện khác. Việc không có TPP đối với các DN này sẽ không ảnh hưởng nhiều, bởi tiềm lực tài chính của họ khá lớn.

    Còn bản thân với các DN da giày Việt, Tổng giám đốc Phạm Anh Tuấn cho rằng cần phải đầu tư tiếp vào chuỗi giá trị da giày dù có hay không có TPP, bởi vì mình những lợi thế riêng để phát triển chuỗi cung ứng da giày, dệt may toàn cầu.

    Theo Vụ trưởng Phan Chí Dũng, thị trường da giày chủ lực của Việt Nam là Mỹ và EU có dấu hiệu phục hồi. Trong khi đó, tại Trung Quốc, do chi phí sản xuất có xu hướng tăng nên các doanh nghiệp da giày có vốn đầu tư nước ngoài (FDI) có xu hướng chuyển dịch đầu tư từ Trung Quốc sang Việt Nam.

    Sau một loạt FTA mà Việt Nam đã ký kết, trong đó có một số FTA đã, đang hoặc sắp có hiệu lực, xu hướng thu hút nhiều vốn ngoại đầu tư cho ngành da giày Việt Nam càng tăng.

    Được biết, định hướng phát triển của ngành da, giày trong năm 2017 và các năm tới là đẩy mạnh xuất khẩu sản phẩm da, giày theo hướng khai thác lợi thế và tiềm năng mở cửa thị trường tại các nước tham gia các FTA mà Việt Nam đã ký kết. Đặc biệt, đẩy mạnh đầu tư đổi mới mô hình sản xuất, tham gia các chuỗi sản xuất da, giày trong nước, trong khu vực và toàn cầu.

    Tuy nhiên, điểm yếu cố hữu của ngành da giày Việt là việc cung ứng nguyên phụ liệu, phụ kiện da giày trong nước còn quá khiêm tốn. Hơn nữa, tình trạng thiếu đơn hàng từ năm 2016 vẫn còn là một thách thức lớn, ảnh hưởng đến sức tăng trưởng của ngành này.

    Để ngành da giày Việt có thể tiến xa hơn, ông Diệp Thành Kiệt khuyến nghị trước hết cần đầu tư vào nguồn nhân lực. Bởi lẽ, Việt Nam tuy có lợi thế về chi phí nhân công rẻ nhưng cần nhân lực có trình độ cao, nhân sự tốt.
    Vấn đề thứ hai là cần đầu tư phát triển nguyên vật liệu, phụ kiện cho ngành này. Vấn đề thứ ba là Bộ Công Thương nên tiếp tục tổ chức xúc tiến thương mại để ngành da giày Việt tiếp cận các nhãn hàng lớn trên thế giới.

    Nguồn : thoibaokinhdoanh.vn

    Kế tiếpLùi lại